HÒA GIẢI CƠ SỞ

Mua nhà, mua cả láng giềng...
Ngày đăng 11/03/2015 | 00:00  | Lượt xem: 169

“Tôi nói hết mọi nhẽ như vậy rồi mà ông vẫn không chịu nghe ra. Đã thế tôi với ông lên nhờ các hòa giải viên phân xử hộ”, vừa nói bà Thường vừa kéo tay áo ông Viên

“Tôi nói hết mọi nhẽ như vậy rồi mà ông vẫn không chịu nghe ra. Đã thế tôi với ông lên nhờ các hòa giải viên phân xử hộ”, vừa nói bà Thường vừa kéo tay áo ông Viên.

“Bà bỏ tay tôi ra, đất nhà tôi tôi ở, ngõ nhà tôi tôi đi, tôi chẳng việc gì phải đi gặp ai, trình bày với ai cả”, ông Viên sẵng giọng. Cứ thế người nói qua, kẻ nói lại, mâu thuẫn càng lúc càng gay gắt.

May sao, vừa kịp lúc cô Ba hòa giải đến nơi.

“Có chuyện gì hai bác bình tĩnh ngồi lại với nhau rồi ta bàn bạc các bác ạ”.

“Chuyện là thế này cô à, vốn dĩ đất nhà tôi ở phía trong, đất nhà bà Lâm ở phía ngoài nên ngày trước hai nhà đã thỏa thuận với nhau là bà Lâm dành cho gia đình tôi một lối đi ra đến đường công cộng. Bù lại, gia đình tôi thanh toán cho bà Lâm một khoản tiền. Nhiều năm qua hai nhà vẫn tôn trọng và tuân thủ đúng các cam kết đưa ra trong thỏa thuận.

Tuy nhiên, từ sau khi bà Lâm nhượng lại quyền sử dụng diện tích nhà đất của mình cho ông Viên đây thì mâu thuẫn bắt đầu xảy ra. Cho rằng diện tích nhà đất đã mua thuộc quyền sử dụng của mình nên ông Viên không đồng ý cho gia đình chúng tôi tiếp tục được sử dụng lối đi chung ra đường công cộng. Đấy cô xem, ai đời hàng xóm láng giềng lại làm khó nhau như thế bao giờ không?”

“Bác Ba nói vậy có đúng không bác Viên?”, cô Ba nhẹ nhàng hỏi lại.

“Bà ấy nói không sai. Nhưng mà cũng không đúng. Hai nhà chung một lối đi, nhà bà ấy ở phía trong phải đi nhờ ngõ là chuyện đương nhiên. Nhưng trước đây bà ấy đi được là nhờ đã thỏa thuận và đền bù cho hàng xóm. Nay hàng xóm nhà bà ấy đi rồi, tôi với bà ấy chẳng có thỏa thuận nào, bà ấy cũng không trả cho tôi được một xu một cắc nào, hà cớ gì tôi phải san sẻ lối đi với bà ấy”, ông Viên cự lại.

“Thế chẳng phải bác vừa trở thành hàng xóm nhà bác Thường đó ư?”

“Ừ, thì”…

“Bác à, cháu nhớ các bác vẫn thường hay dặn chúng cháu là bán anh em xa, mua láng giềng gần đúng không ạ. Cháu thiết nghĩ, con người ta không mấy ai chọn được hàng xóm láng giềng. Nhưng chúng ta hoàn toàn có thể xây dựng các mối quan hệ xóm giềng tốt đẹp bằng chính những cư xử của chúng ta.

Hơn nữa, quyền về lối đi qua bất động sản liền kề đã được đề cập tại Điều 275, Bộ luật Dân sự 2005. Theo đó, điều luật nêu rõ:

“1. Chủ sở hữu bất động sản bị vây bọc bởi các bất động sản của các chủ sở hữu khác mà không có lối đi ra, có quyền yêu cầu một trong những chủ sở hữu bất động sản liền kề dành cho mình một lối đi ra đến đường công cộng; người được yêu cầu có nghĩa vụ đáp ứng yêu cầu đó. Người được dành lối đi phải đền bù cho chủ sở hữu bất động sản liền kề, nếu không có thoả thuận khác.

Lối đi được mở trên bất động sản liền kề nào mà được coi là thuận tiện và hợp lý nhất, có tính đến đặc điểm cụ thể của địa điểm, lợi ích của bất động sản bị vây bọc và thiệt hại gây ra là ít nhất cho bất động sản có mở lối đi.

2. Vị trí, giới hạn chiều dài, chiều rộng, chiều cao của lối đi do các bên thoả thuận, bảo đảm thuận tiện cho việc đi lại và ít gây phiền hà cho các bên; nếu có tranh chấp về lối đi thì có quyền yêu cầu cơ quan nhà nước có thẩm quyền xác định.

3. Trong trường hợp bất động sản được chia thành nhiều phần cho các chủ sở hữu, chủ sử dụng khác nhau thì khi chia phải dành lối đi cần thiết cho người phía trong theo quy định tại khoản 2 Điều này mà không có đền bù”.

Mặt khác, Điều 173 Bộ luật Dân sự 2005 cũng đã quy định về các quyền của người không phải là chủ sở hữu đối với tài sản, bao gồm: Quyền sử dụng đất; quyền sử dụng hạn chế bất động sản liền kề; các quyền khác theo thoả thuận hoặc theo quy định của pháp luật. Đặc biệt, khoản 3, Điều này cũng nêu rõ, “việc chủ sở hữu chuyển quyền sở hữu tài sản cho người khác không phải là căn cứ để chấm dứt các quyền của người không phải là chủ sở hữu đối với tài sản đó”.

Đối chiếu với các quy định trên thì bác Thường có quyền yêu cầu chủ sở hữu bất động sản liền kề dành cho mình một lối đi ra đến đường công cộng. Người được yêu cầu sẽ có nghĩa vụ đáp ứng yêu cầu đó. Việc bà Lâm bán nhà cho bác Viên không làm chấm dứt quyền sử dụng hạn chế bất động sản liền kề của bác Thường. Nay bác Viên lại không để bác Thường tiếp tục sử dụng lối đi chung là chưa đúng với quy định của pháp luật đâu thưa bác”.

“Đấy, ông thấy chưa? Luật pháp rõ ràng là cho phép tôi được đi đấy nhé”, bà Thường phấn khởi.

“Cô Ba hòa giải phân tích có lý có tình như thế nên tôi đã thấy được rồi. Thôi thì tôi có gì sai bà cho tôi xin lỗi. Tôi vừa mua được nhà, giờ cho tôi mua thêm cả láng giềng gần bà nhé”.

Nguyên An