HÒA GIẢI CƠ SỞ

Cánh cửa vẫn khép hờ
Ngày đăng 27/06/2020 | 17:10  | Lượt xem: 62

Mọi người đến dự lễ cưới con trai anh Quang đều tấm tắc khen, nào là cỗ làm ngon, nào là việc bài trí trang nhã và ấm cúng.. mà họ chưa từng thấy ở nơi thôn quê này. Điều đặc biệt tạo nên sự trang nhã, thơ mộng đó là ao sen nhà bà Hải. Mọi người đến ăn cưới chỉ cần liếc mắt một cái là đã thấy đến trăm bông sen nở rộ, mùi hương thoang thoảng, tạo ấn tượng lắm rồi.

Vì nhà bà Hải sát nhà anh Quang, nên khi chuẩn bị tổ chức lễ cưới cho con trai, ngoài việc tổ chức tại nhà, anh Quang đã nhờ thêm khoảng sân của bà Hải để làm nơi tiếp khách cho rộng rãi. Giáp sân nhà bà Hải là ao sen nên có được cảnh quan như vậy. Được mọi người khen ngợi, anh Quang vui lắm, trong lòng thầm cám ơn bà Hải đã rộng lòng với gia đình anh.

Chả là ngày ấy, cái ngày mà chỉ vì ích kỷ, nóng giận mà anh Quang có lời không phải với bà Hải. Trước đây bố mẹ bà Hải ở tại ngôi nhà này, từ khi các cụ trăm tuổi thì ngôi nhà để không. Giữa ngôi nhà này và nhà anh Quang có một lối sang nhà nhau, chị Liên (vợ anh Quang) thường sang ao nhà bà Hải bằng lối đi này để giặt giũ. Hồi đó chị Liên nuôi một đàn gà hơn hai chục con thả ở góc vườn, giáp sân nhà bà Hải. Nếu mỗi lần sang nhà bà Hải giặt giũ mà không khép cửa lối đi thì những chú gà nhà chị Liên sẽ chạy thẳng sang sân nhà bà Hải để chạy nhảy rồi ị bậy trên sân.    

Đã vài lần bà Hải nhắc nhở chị Liên về việc để gà sang sân nhà bà, khi ấy chị Liên cũng vâng dạ, rồi lại đâu vào đấy. Hôm đó dọn xong cái sân đầy phân gà, bà Hải đau đến sụn lưng. Ngồi nghỉ một lúc bà Hải tìm được đoạn dây thép, bà buộc cánh cửa sang nhà chị Liên lại, rồi ra về và nghĩ “lần này thì không nhờ vả gì nữa, gà với qué, mình buộc cửa lại để cho sân sạch sẽ”.

Đang loay hoay đóng cổng, bà Hải nghe thấy tiếng đẩy cánh cửa thông sang nhà chị Liên, rồi tiếng anh Quang (chồng chị Liên) oang oang:

- Ô, sao hôm nay cửa mở khó thế? bữa trước thằng Tường sang đó mày đóng thế nào mà bố mở không được?

Không thấy ai trả lời, anh Quang đấm mạnh vào cánh cửa, miệng lẩm bẩm “không phải kẹt cửa mà như ai buộc cửa rồi, chắc lại bà già khó tính không muốn cho nhà mình sang nhờ đây”. Vừa dứt lời, thì bà Hải nói lớn:

- Cửa nhà tôi, tôi buộc, anh chị là người không biết điều, vô ý thức, giờ lại trách cứ bà già này cơ đấy.

- Cháu không trách bác nhưng sự thật là bác quá khoảnh, cháu chỉ sang nhờ cái ao nhà bác chứ đâu có nhiều nhặn gì. Bác buộc cửa rồi thì đừng bao giờ tháo ra nữa. Nay mai mà có việc cũng đừng sang nhà cháu mà nhờ vả đấy.

Lúc ấy anh Quang phát hiện ra một con gà nhà mình bị què chân, đoán rằng con gà này chắc sang sân nhà bà Hải nên bị bà Hải đánh què. Anh Quang thêm bực bội, vội trách bà Hải:

- Con gà nó có tội tình gì mà bác nỡ đánh què chân nó? Bác sang mà mang nó về và đền trả cháu con gà khác.

Đi ngang qua, thấy hai người to tiếng, ông Trúc ghé vào:

- Có chuyện gì mà hai người to tiếng thế?

Thấy ông Trúc, bà Hải nhanh nhảu:

- Đấy ông xem, tôi cho nhà anh chị ấy nhờ giặt giũ ở ao, nhưng anh chị ấy lại thả cả gà sang sân nhà tôi, phân gà khắp sân, tôi vừa phải rửa cho sạch. Mà đã nhiều lần nhắc nhở rồi chứ có phải không đâu. Ban nãy thấy gà sang ị bậy tôi đuổi chúng, lỡ tay nên một con bị què mà nó (chỉ anh Quang) đang bắt đền tôi đấy. Còn lâu tôi mới đền nhớ, ai bảo để gà sang nhà khác, không bị tôi đánh chết là may lắm rồi.

- Không đền là không xong với thằng này đâu.

- Thôi nào, chỉ là con gà bị què chứ có gì to tát đâu mà cháu ầm ĩ lên thế.

Nói rồi ông Trúc cầm tay anh Quang kéo một mạch về sân nhà anh Quang, giọng ôn tồn:

- Cháu ạ, bác thấy cháu nói năng với bà Hải như thế là không đúng rồi. Dù gì thì bà ấy ngang với bậc cha chú của cháu. Riêng việc cháu để gà sang sân nhà bà ấy ị bậy đã là không được, nay vì thế mà bà ấy lỡ tay làm què một con, cháu nên thông cảm với bà ấy. Cháu thử đặt địa vị cháu vào địa vị của bà Hải xem, đã cho nhờ ao lại để gà sang ị bậy ở sân nhà người ta, ai mà chẳng bức xúc. May mà bà ấy chỉ làm què một con, chứ như cháu, chắc đánh què cả đàn ấy chứ.

Thấy anh Quang ra chiều biết lỗi, ông Trúc dấn lời:

- Bây giờ cháu nên sang xin lỗi bà Hải, những lúc có công việc, cháu sẽ còn nhờ vả nhà bà ấy đấy.

Nói rồi, ông Trúc quay lại nhà bà Hải, ông dẽ dàng:

- Bà ạ, tôi đã bảo thằng cháu Quang rồi, nó đã biết lỗi, bà bỏ qua cho nó nhé. Cái thằng tính nóng như lửa, có chuyện gì không vừa lòng là cứ ầm ĩ hết cả lên.

Ông Trúc vừa dứt lời thì anh Quang đã sang đến sân nhà bà Hải, với vẻ mặt của người biết lỗi:

- Ban nãy nóng nẩy quá nên cháu có lời không phải với bác, bác bỏ qua cho cháu nhé.

- Biết lỗi là được. Anh cũng thông cảm cho tôi, việc tôi làm con gà nhà anh què chân là tôi không cố ý.

Nói rồi bà Hải tháo đoạn dây thép ở cửa lối đi sang nhà anh Quang ra, rồi cẩn thận cuộn lại và để gọn vào góc bếp. Mặt trời sắp lặn, bà Hải vội vã trở về nhà, cánh cửa lối sang nhà anh Quang chỉ khép hờ.

Cũng may ngày ấy được ông Trúc kịp thời hòa giải nên cánh cửa mới “khép hờ” để có ngày vui trọn vẹn như hôm nay.

Khánh An